Tôi nhớ cái ngày tôi mất 80% khoản đầu tư 200 USD vào ICO năm 2017. Đó không phải là một bài học về công nghệ, mà là về dòng chảy thanh khoản toàn cầu. Và hôm nay, khi tôi đọc dòng tweet của Mike McGlone – chiến lược gia hàng đầu của Bloomberg – về viễn cảnh Bitcoin có thể chạm 10.000 USD, tôi lại thấy cái cảm giác ấy ùa về. Nhưng lần này, tôi không còn là cô sinh viên 22 tuổi nữa.
Bối cảnh thật kỳ lạ. Chứng khoán Mỹ – mà cụ thể là S&P 500 – vừa thiết lập đỉnh cao lịch sử mới. Trong khi đó, Bitcoin lại đang loay hoay quanh ngưỡng 60.000-70.000 USD, với một bầu không khí hoài nghi dày đặc. McGlone, với 15 năm kinh nghiệm phân tích hàng hóa, đã đặt câu hỏi: Liệu Bitcoin có đang lặp lại kịch bản của cuối năm 2018, khi nó lao dốc từ gần 20.000 USD xuống 3.200 USD? Và ông ấy gọi kịch bản giảm giá này là một 'thỏa thuận Faust' – một sự đánh đổi linh hồn để lấy lợi ích ngắn hạn.
Hãy tưởng tượng bạn là một nhà đầu tư tổ chức đang ngồi ở Mumbai, như tôi. Bạn nhìn vào bảng cân đối kế toán của mình: cổ phiếu đang tăng, lợi suất trái phiếu vẫn hấp dẫn, và đồng USD đang mạnh lên. Trong bối cảnh lãi suất cao như hiện tại, việc nắm giữ một tài sản biến động như Bitcoin trở nên... kém hấp dẫn. Đây không phải là một nhận định kỹ thuật về blockchain, mà là một thực tế vĩ mô: khi chi phí cơ hội của việc nắm giữ tiền mặt tăng lên, dòng vốn đầu cơ sẽ rút khỏi các tài sản rủi ro cao nhất.
Tôi đã từng chứng kiến điều này vào năm 2022. Khi Fed tăng lãi suất để chống lạm phát, toàn bộ thị trường crypto – từ DeFi đến NFT – đều chảy máu. Terra (LUNA) sụp đổ, và tôi mất 5.000 USD. Nhưng điều thú vị là, trong khi các altcoin biến mất, Bitcoin vẫn trụ vững ở ngưỡng 16.000-20.000 USD. Nó không chạm 10.000 USD. Tại sao? Bởi vì có một lực cầu thực sự từ các tổ chức và những người nắm giữ dài hạn, những người coi Bitcoin như một tài sản lưu trữ giá trị phi tập trung.
Vậy McGlone đã sai ở đâu? Ông ấy có thể đã đúng về việc Bitcoin sẽ giảm trong ngắn hạn, nhưng 10.000 USD là một mục tiêu quá cực đoan, nó gần như tương đương với việc Bitcoin quay trở lại vùng giá của tháng 9/2020, trước khi đợt tăng giá chính bắt đầu. Để đạt được mức đó, chúng ta cần một cú sốc thanh khoản toàn cầu tương đương với sự sụp đổ của Lehman Brothers năm 2008. Điều này có thể xảy ra không? Có. Nhưng xác suất rất thấp, và nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả các tài sản, không chỉ crypto.
Đây là góc nhìn phản trực giác mà tôi muốn chia sẻ: Thay vì sợ hãi trước mức 10.000 USD, hãy coi nó như một tín hiệu về sự phân kỳ. Nếu Bitcoin thực sự giảm xuống mức đó trong khi S&P 500 vẫn ở đỉnh, thì đó sẽ là một sự kiện 'decoupling' (tách rời) lịch sử. Nó sẽ chứng minh rằng Bitcoin không còn là 'beta cao' của thị trường chứng khoán nữa, mà là một tài sản vĩ mô độc lập, phản ứng với các yếu tố riêng của nó – như sự khan hiếm nguồn cung và sự chấp nhận của các quốc gia.
Tôi nhớ lại năm 2021, khi tôi đầu tư vào một dự án NFT tên là ID-NFT, một nền tảng token hóa danh tính cho KYC xuyên biên giới. Tôi đã mua 0,5 ETH với giá 1.500 USD, và bán được 3 ETH (9.000 USD) sau 3 tháng. Lợi nhuận đó đến từ nhu cầu thực tế của các công ty chuyển tiền, không phải từ sự đầu cơ điên cuồng. Bài học là: Giá trị thực sự đến từ việc giải quyết vấn đề, không phải từ việc dự đoán giá.
Vậy, câu hỏi đặt ra không phải là 'Liệu Bitcoin có chạm 10.000 USD không?', mà là 'Nếu nó chạm 10.000 USD, tôi sẽ làm gì với thông tin đó?'. Đối với tôi, câu trả lời rất rõ ràng: Đó sẽ là một trong những cơ hội mua vào tốt nhất trong lịch sử, bởi vì nó sẽ đi kèm với một sự hoảng loạn phi lý. Nhưng nếu nó không chạm mức đó, thì việc lo lắng về nó cũng vô ích.
Hãy nhìn vào bức tranh lớn hơn. Chúng ta đang ở trong một chu kỳ kinh tế vĩ mô mà Fed đang bắt đầu nới lỏng chính sách. Lãi suất có thể giảm, thanh khoản sẽ quay trở lại. Trong bối cảnh đó, việc nắm giữ các tài sản có nguồn cung hạn chế như Bitcoin là một chiến lược phòng thủ hợp lý.
Tôi kết thúc bài viết này bằng một câu hỏi, như thường lệ: Liệu 'thỏa thuận Faust' mà McGlone nói đến có thực sự là một thỏa thuận, hay chỉ là một lời cảnh báo về sự thiếu kiên nhẫn của chúng ta?