Arc của Circle: Khi BlackRock và Visa trở thành validator – Sự thật về một blockchain của các ngân hàng
Võ Vĩnh
Vào lúc 8 giờ sáng ngày 16 tháng 9, một mạng lưới blockchain mang tên Arc sẽ chính thức đi vào hoạt động. Không có một dòng mã nào được công khai, không có một con số hiệu suất nào được công bố, nhưng danh sách 11 validator đầu tiên đã khiến cả thị trường phải sững lại: BlackRock, Visa, Mastercard, DTCC, ICE, Standard Chartered, Global Payments, MoneyGram, SBI Holdings, BNY Mellon và một số định chế tài chính lớn khác. Với Circle, công ty phát hành USDC, đây không chỉ là một đợt ra mắt sản phẩm – đây là một dao cạo giấy phép ngân hàng, một cú quay xe chiến lược, và cũng là một nước đi phòng thủ khi mô hình kinh doanh cũ đang bị bào mòn bởi chính sách lãi suất của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ. Mô hình của tôi nói rằng sự kiện này không có ý nghĩa nhiều về mặt kỹ thuật như người ta vẫn tưởng. Ý nghĩa thật sự nằm ở sự dịch chuyển của dòng tiền tổ chức vào một không gian riêng biệt, và ở sự thay đổi logic vận hành của Circle trên bàn cân kế toán.
Hãy nhìn lại quý tài chính mà Circle công bố cùng thông điệp Arc. Doanh thu từ dự trữ – tức lợi nhuận từ trái phiếu kho bạc Mỹ nắm giữ sau lưng USDC – đạt 668 triệu USD, tăng 5% so với cùng kỳ. Trong khi đó, lượng USDC lưu thông tăng 25%. Đây là một sự lệch pha đau đớn: nếu bạn phát hành thêm 25% số coin nhưng chỉ thu thêm được 5% lãi, điều đó có nghĩa lãi suất đã giảm 66 điểm cơ bản. Làm một phép toán nhanh, khi lãi suất quỹ liên bang giảm thêm 100 điểm cơ bản, Circle sẽ mất khoảng 500 triệu USD doanh thu mỗi năm. EBITDA của họ hiện tại chỉ khoảng 572 triệu USD mỗi năm (143 triệu USD mỗi quý). Nói cách khác, vòng xoáy lãi suất của Fed có thể xoá sổ toàn bộ lợi nhuận của Circle trong vòng 12 tháng nếu họ không làm gì mới.
Đây chính là bối cảnh ra đời của Arc. Arc không phải là một thú vui kỹ thuật. Nó là một kế hoạch cứu doanh thu. Bằng cách biến USDC thành gas và tài sản thanh toán mặc định trên toàn bộ mạng lưới, Circle tạo ra một nguồn doanh thu không phụ thuộc vào lãi suất. Mỗi giao dịch token hóa, mỗi khoản thanh toán liên ngân hàng, mỗi hợp đồng thông minh trên Arc đều tiêu thụ USDC. Điều đó khiến Arc trở thành một cỗ máy tạo cầu cho USDC, và đồng thời là một câu chuyện đầu tư mới: thay vì một công ty ăn chênh lệch lãi suất, Circle muốn trở thành một nền tảng hạ tầng thanh toán toàn cầu. Họ đã nâng dự báo doanh thu ngoài dự trữ từ 1,5-1,7 tỷ USD lên 3,1-3,3 tỷ USD cho cả năm. Đó là một lời hứa lớn, và Arc là công cụ để biến lời hứa đó thành hiện thực.
Tuy nhiên, điểm mâu thuẫn nằm ngay ở bản chất của Arc. Nó tự gọi mình là một Layer 1, nhưng có 11 validator được lựa chọn thủ công, tất cả đều là các tập đoàn tài chính có mối quan hệ chặt chẽ với Circle. Ethereum có hơn một triệu validator; Solana có hàng nghìn. Arc có 11. Với con số này, xác suất mạng lưới gặp sự cố nếu năm validator cùng bị ảnh hưởng bởi một lỗi hạ tầng đám mây chung sẽ cao hơn rất nhiều so với bất kỳ mạng phi tập trung nào khác. Nhưng đây không phải là sự cẩu thả. Đây là một thiết kế có chủ đích. Trong một mạng lưới dành cho ngân hàng, uy tín pháp lý của validator quan trọng hơn số lượng. Và mô hình của tôi nói rằng rủi ro lớn nhất của Arc không đến từ việc 11 validator thông đồng với nhau. Rủi ro lớn nhất đến từ việc một chính phủ, thông qua các cơ quan quản lý, có thể gây áp lực lên toàn bộ nhóm validator đồng thời – vì họ đều là các thể chế được cấp phép trong cùng một hệ thống tài chính phương Tây.
Nếu bạn nghĩ Arc là một bước tiến của ngành tiền mã hóa, hãy suy nghĩ lại. Những gì Arc mang lại cho BlackRock, Visa, DTCC không phải là sự phi tập trung. Họ nhận được một cuốn sổ cái chia sẻ với quyền truy cập có kiểm soát, nơi mọi giao dịch đều có thể truy vết và mọi thành viên đều chịu trách nhiệm pháp lý. Điều đó giống một hệ thống thanh toán bù trừ hiện đại hơn là một blockchain công khai. Và nếu nó thành công, nó sẽ tạo ra một vùng thanh khoản biệt lập, có hàng rào, nơi dòng tiền tổ chức chảy vào nhưng hiếm khi chảy ngược ra thị trường crypto công cộng. Trong các cuộc họp với khách hàng tổ chức, tôi thường sử dụng khái niệm "hệ số rò rỉ" để đo lường mức độ lan tỏa của dòng vốn. Với Arc, tôi ước tính hệ số rò rỉ sang Ethereum hoặc các altcoin là dưới 5%. Điều đó có nghĩa: nếu một ngân hàng đưa 10 tỷ đô la tài sản mã hóa lên Arc, chỉ có khoảng 500 triệu đô la có khả năng mua ETH, SOL hoặc các token DeFi. Còn lại sẽ nằm yên trong vòng tuần hoàn của USDC, trái phiếu kho bạc mã hóa và các khoản vay liên ngân hàng.
Điều này dẫn đến một câu hỏi khó chịu cho bất kỳ nhà đầu tư nào đang bị kích thích bởi danh sách validator hoành tráng: Token ARC sẽ được định giá như thế nào khi người dùng chính của mạng lưới không có nhu cầu đầu cơ token? BlackRock tham gia vì BUIDL, quỹ token hóa của họ cần một mạng lưới có thanh khoản USDC dồi dào. Visa tham gia vì muốn xử lý thanh toán xuyên biên giới. DTCC tham gia vì muốn thử nghiệm hạ tầng thanh toán chứng khoán. Không ai trong số họ cần ARC token để vận hành. Nếu ARC chỉ là token quản trị, nó sẽ giống một loại "cổ phiếu không có quyền kinh tế" – có quyền bỏ phiếu, nhưng không có dòng tiền. Cộng đồng sẽ sớm nhận ra rằng những quyết định lớn của mạng lưới đều nằm trong tay một nhóm nhỏ các ngân hàng, và ARC chỉ là một chiếc búa gỗ trong phòng họp.
Hãy đặt ARC lên bàn cân với ba kịch bản. Kịch bản bi quan: Arc chỉ là mạng thanh toán nội bộ của Circle, vài giao thức DeFi tham gia cho có, khối lượng giao dịch đạt vài trăm triệu đô mỗi tháng. Trong kịch bản này, ARC có thể đạt vốn hóa vài trăm triệu đô nhưng thanh khoản rất mỏng và giá trị chủ yếu đến từ đầu cơ kỳ vọng. Kịch bản cơ sở: Arc trở thành hạ tầng thanh toán USDC cho các ngân hàng, với khoảng 50 triệu đô phí gas mỗi tháng và 10 tỷ đô tài sản token hóa. Khi đó, ARC có thể đạt vốn hóa vài tỷ đô, tương đương một công ty fintech cỡ trung. Kịch bản lạc quan: DTCC hoàn tất hạ tầng pháp lý vào năm 2027, BlackRock chuyển toàn bộ BUIDL lên Arc, khối lượng giao dịch đạt một nghìn tỷ đô mỗi năm. Lúc này, ARC có thể trở thành loại "cổ phiếu hạ tầng" của tài chính toàn cầu, với vốn hóa 50 tỷ đô hoặc hơn. Dựa trên kinh nghiệm xây dựng mô hình Monte Carlo cho dòng vốn ETF Bitcoin, tôi ước tính xác suất cho kịch bản lạc quan là dưới 10%. Xác suất cho kịch bản cơ sở là khoảng 35%. Và xác suất cho kịch bản bi quan – nơi Arc chỉ là một mạng thử nghiệm dài hạn – là hơn 50%.
Sự thiếu vắng một cơ chế phân phối doanh thu rõ ràng khiến ARC trở thành một canh bạc không cân xứng. Nhưng có một điều chắc chắn: Circle không thể tiếp tục dựa vào lãi suất. Trong một môi trường mà Cục Dự trữ Liên bang đang cắt giảm lãi suất để kích thích nền kinh tế, mỗi đợt cắt giảm là một nhát dao vào EBITDA của Circle. Arc là một cách để chuyển từ mô hình "ăn chênh lệch" sang mô hình "thu phí giao dịch". Đó là lý do vì sao giấy phép ngân hàng quốc gia mà Circle nhận được từ OCC lại quan trọng đến vậy. Không có dự án tiền mã hóa nào khác có được một stablecoin được cấp phép ngân hàng và một mạng lưới validator toàn là các định chế tài chính. Điều này tạo ra một rào cản pháp lý mà các đối thủ như Tether hay cả Base của Coinbase khó có thể vượt qua trong ngắn hạn.
Tuy nhiên, các nhà đầu tư cần phân biệt giữa một sản phẩm tốt cho Circle và một cơ hội tốt cho người ngoài cuộc. Trong mô hình kinh doanh của Arc, người hưởng lợi chính là các cổ đông của Circle, những ngân hàng nắm giữ USDC và các định chế có thể phát hành tài sản token hóa. Còn một nhà đầu tư nhỏ lẻ mua ARC trên sàn giao dịch phi tập trung trong ngày đầu mở khóa sẽ đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng: thanh khoản bị kiểm soát bởi một nhóm main whale là các ngân hàng. Khi các ngân hàng là validator và cũng là nhà tạo lập thị trường của token ARC, giá có thể bị thao túng một cách hợp pháp thông qua các quyết định quản trị. Đó là một trò chơi với những quy tắc hoàn toàn khác với thị trường tiền mã hóa thông thường.
Còn một điểm mù nữa mà hầu hết các phân tích bỏ qua: những danh sách hợp tác không phải là những cam kết tài chính. BlackRock là validator, nhưng họ chưa hứa hẹn sẽ chuyển 10 tỷ đô BUIDL lên Arc trong ngày đầu. Visa và Mastercard có thể chỉ tham gia để quan sát và duy trì vị thế trong một cuộc chơi công nghệ. DTCC thì công bố lộ trình đến tận năm 2027. Điều đó có nghĩa là hai năm tới, Arc có thể chỉ hoạt động với vài trăm triệu đô thanh khoản từ những người dùng đầu tiên, và mọi thứ sẽ được đo bằng TVL chứ không phải bằng danh xưng. Khi đó, câu chuyện "institutional adoption" có thể nhanh chóng biến thành "institutional pilot". Lịch sử của các dự án blockchain doanh nghiệp từ IBM, Hyperledger, JPMorgan đã dạy chúng ta một bài học: các ngân hàng thích thử nghiệm, nhưng họ rất chậm trong việc chuyển đổi hệ thống sản xuất. Arc đang bước vào một con đường mòn đầy chông gai.
Điều này dẫn tới một góc nhìn phản trào: Arc có thể là một cú đòn giáng vào chính cộng đồng tiền mã hóa, dưới vỏ bọc của một sự kiện tích cực. Khi các tổ chức tài chính lớn nhất thế giới tạo ra một mạng lưới riêng, họ sẽ không còn nhu cầu sử dụng các giao thức DeFi công cộng. Họ sẽ không cần Uniswap để hoán đổi, không cần Aave để vay và cho vay, không cần bất kỳ dự án nào hoạt động theo nguyên tắc không cần cấp phép. Nếu vài trăm tỷ đô thanh khoản ngân hàng đổ vào Arc, chúng sẽ không "rò rỉ" ra hệ sinh thái mở. Chúng sẽ tạo ra một vùng nước tù, nơi các ngân hàng giao dịch với nhau bằng USDC và trái phiếu token hóa, còn những người dùng cá nhân chỉ đứng ngoài quan sát. Điều này làm suy yếu giả định cốt lõi của những người tin vào sự hội tụ giữa tài chính truyền thống và DeFi: rằng dòng vốn từ các tổ chức sẽ "nâng tất cả các con thuyền".
Mô hình của tôi nói rằng sự tách rời này là có chủ đích. Circle không muốn biến Arc thành một phiên bản Ethereum với ngân hàng. Họ muốn biến Arc thành một thứ hoàn toàn tách biệt, nơi mà stablecoin USDC độc chiếm vị trí trung tâm, nơi mà các validator là những người có giấy phép và nơi mà cơ chế đồng thuận thực sự là hợp đồng pháp lý, không phải là thuật toán. Nói cách khác, Arc là một nỗ lực để tiêu chuẩn hóa blockchain thành hạ tầng thanh toán cho giới ngân hàng – và điều đó có thể khiến cho toàn bộ cuộc cách mạng phi tập trung trở nên thừa thãi trong mắt các tổ chức tài chính.
Vậy đâu là cơ hội cho nhà đầu tư thông minh? Có thể là những giao thức DeFi được chọn làm đối tác ban đầu như Aave, Morpho hay Uniswap. Nếu họ có thể thích nghi với môi trường KYC/AML và trở thành cầu nối giữa vùng nước tù và thị trường mở, họ sẽ hưởng lợi từ dòng vốn lớn mà không cần chấp nhận rủi ro pháp lý của việc trở thành validator. Nhưng nếu họ chỉ đơn thuần là "cảnh trí" cho buổi ra mắt của Arc, thì giá trị của họ sẽ không đổi. Trong mọi trường hợp, hãy theo dõi các con số, không phải các thông cáo báo chí. Hãy theo dõi số dư USDC trên các hợp đồng thông minh của Arc, tổng giá trị tài sản bị khóa trong BUIDL trên Arc, và số lượng validator tăng từ 11 lên bao nhiêu sau 12 tháng. Nếu con số đó không tăng, danh sách tên tuổi hoành tráng chỉ là một bức tranh trang trí.
Khi mạng chính Arc mở cửa vào ngày 16 tháng 9, đừng hỏi "giá ARC sẽ là bao nhiêu?". Hãy hỏi một câu khác: "Trong 5 năm tới, liệu các ngân hàng sẽ tin vào một sổ cái chung do chính họ kiểm soát, hay họ sẽ lại rút về hệ thống thanh toán bù trừ truyền thống khi blockchain bắt đầu gây ra những vấn đề về trách nhiệm pháp lý?" Lịch sử không đứng về phía những hệ thống phức tạp không cần thiết. Nhưng cũng có một khả năng rằng Arc – với sự chống lưng của BlackRock và Visa – sẽ là nơi mà tiền mã hóa thực sự chạm tới định chế, không phải qua những bài đăng trên mạng xã hội, mà qua những hợp đồng tín dụng, thanh toán và lưu ký được viết bằng mã. Nếu điều đó xảy ra, hãy nhớ rằng bạn đã được nghe về nó từ trước. Và hãy nhớ rằng phi tập trung không phải là thứ mà các ngân hàng đang tìm kiếm. Họ đang tìm kiếm sự hiệu quả, sự an toàn và một câu chuyện tăng trưởng. Arc cung cấp cho họ tất cả những thứ đó – và nó không cần đến bạn để tồn tại.