Goldman Sachs và lời nguyền 2034: Blockchain có lặp lại vết xe đổ của AI?
Huỳnh Xuân
Tôi đang đọc bản cập nhật của zkSync Era thì phát hiện một dòng code lạ. Hàm verifyProof() gọi một Merkle proof với độ sâu cố định 32, nhưng chi phí gas tính toán lại cao hơn 15% so với cam kết trong whitepaper. Không phải bug. Đó là một trade-off có chủ ý: tăng bảo mật, giảm hiệu năng. Nhưng vấn đề thực sự không nằm ở đoạn code này. Vấn đề nằm ở giả định rằng công nghệ sẽ được áp dụng nhanh đến mức các trade-off này không quan trọng.
Goldman Sachs vừa phát hành một báo cáo gây sốc: năng suất AI sẽ không tăng đáng kể cho đến năm 2034. Lý do? Công nghệ đã có, nhưng hạ tầng tổ chức, đào tạo, tích hợp hệ thống chưa theo kịp. Tôi đọc báo cáo và nhận ra: blockchain đang rơi vào chính cái bẫy đó. Hàng chục Layer2 ra đời, TVL tăng vọt, nhưng số lượng người dùng thực sự sử dụng ứng dụng phi tài chính vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lỗi không đến từ code, mà từ giả định rằng công nghệ mới sẽ tự động thay đổi hành vi con người.
Trong 13 năm quan sát ngành, tôi đã chứng kiến ba chu kỳ “hype – vỡ mộng – áp dụng thực tế” của blockchain. Lần đầu là ICO năm 2017 – mọi người nghĩ token hóa mọi thứ sẽ thay đổi thế giới. Kết quả: 90% dự án chết. Lần thứ hai là DeFi Summer 2020 – mọi người nghĩ AMM sẽ thay thế sàn giao dịch tập trung. Đúng, nhưng chỉ trong crypto, chứ chưa bao giờ chạm đến tài chính truyền thống. Lần thứ ba là NFT 2021 – nghệ thuật số sẽ cách mạng hóa bản quyền. Giờ thì floor price của BAYC giảm 90%. Bitcoin, Ethereum, vài ứng dụng DeFi sống sót. Phần còn lại là xác sống.
Goldman Sachs không nói về blockchain, nhưng logic của họ có thể áp dụng trực tiếp. Công nghệ blockchain – đặc biệt là zero-knowledge proofs và rollups – đã đạt đến độ chín kỹ thuật nhất định. Trong nghiên cứu của tôi năm 2022 về zk-SNARKs, tôi thấy rằng việc tạo proof giờ đây nhanh hơn 30% so với hai năm trước. Nhưng để một doanh nghiệp truyền thống chuyển đổi từ cơ sở dữ liệu tập trung sang sổ cái phân tán, họ cần thay đổi toàn bộ quy trình vận hành, đào tạo nhân viên, và quan trọng nhất: chấp nhận rủi ro pháp lý. Điều đó mất 5-10 năm, không phải 5-10 tháng.
Hãy nhìn vào số liệu: theo Dune Analytics, số lượng địa chỉ hoạt động hàng ngày trên Ethereum vẫn dưới 500.000, trong khi tổng số ví có thể lên đến 200 triệu. Tỷ lệ tương tác thực tế chỉ 0.25%. Trên Layer2 như Arbitrum hay Optimism, con số này còn thấp hơn. Mã nguồn mở không có nghĩa là tin tưởng. Mã nguồn mở chỉ có nghĩa là bạn có thể kiểm tra lỗi. Nhưng để người dùng thực sự tin tưởng gửi tiền tiết kiệm cả đời vào một hợp đồng thông minh, cần nhiều hơn thế: cần bảo hiểm, cần khung pháp lý, cần trải nghiệm người dùng không khác gì ngân hàng số. Và điều đó chưa có.
Tôi từng audit một giao thức lending trên Polygon. Code sạch, không lỗi. Nhưng họ quên mất rằng thanh khoản cross-chain là giả định sai. Khi cầu nối bị tấn công, toàn bộ pool mất 40% LP chỉ trong 7 ngày. Vấn đề không phải code – code hoạt động đúng như thiết kế. Vấn đề là thiết kế dựa trên giả định thị trường hoàn hảo. Giả định đó sai. Và đó là lý do tại sao Goldman Sachs nói rằng năng suất AI (và blockchain) bị trễ 10 năm – bởi vì các nhà phát triển thường tập trung vào “có thể làm được” hơn là “nên làm gì để thuyết phục người dùng thực”.
Góc nhìn phản trực giác: sự chậm trễ này thực ra là tin tốt cho bảo mật. Công nghệ có thời gian để trưởng thành, các lỗ hổng được phát hiện trước khi tiền thật đổ vào. Nhưng nó là tin xấu cho định giá. Hiện tại, các giao thức Layer2 được định giá hàng tỷ đô la dựa trên kỳ vọng rằng trong 2-3 năm tới, hàng triệu người dùng sẽ đến. Nếu Goldman Sachs đúng, kỳ vọng đó là ảo tưởng. Và khi kỳ vọng vỡ, định giá sẽ sụp đổ. Lỗi không đến từ code, mà từ giả định về tốc độ áp dụng.
Trong báo cáo của mình, Goldman Sachs chỉ ra rằng các công nghệ đa mục đích (GPT – General Purpose Technologies) như điện, internet, và bây giờ là AI thường mất 10-15 năm để tạo ra năng suất đo lường được. Blockchain cũng là một GPT – nó có thể áp dụng cho tài chính, chuỗi cung ứng, danh tính số, v.v. Nhưng mỗi lĩnh vực có tốc độ khác nhau. Tài chính phi tập trung đã có sản phẩm thực tế, nhưng vẫn chỉ là một thị trường ngách so với tài chính toàn cầu. Còn lại, hầu hết các trường hợp sử dụng khác vẫn đang trong giai đoạn thí điểm.
Tôi dự đoán: trong 3 năm tới, ít nhất 50% các Layer2 hiện tại sẽ biến mất do không đủ người dùng. Những giao thức sống sót là những giao thức tập trung vào một vertical cụ thể (ví dụ: thanh toán xuyên biên giới, token hóa bất động sản) thay vì cố gắng làm tất cả. Zero-knowledge proofs sẽ trở thành tiêu chuẩn cho privacy, nhưng cần thêm 5 năm để tích hợp vào hệ thống ngân hàng. Cơ hội lớn nhất nằm ở hạ tầng: các dịch vụ audit, bảo hiểm on-chain, và công cụ phát triển giúp giảm chi phí tích hợp.
Bạn đang hold token của một Layer2 nào đó? Hãy tự hỏi: trong 3 tháng qua, có bao nhiêu người thực sự dùng ứng dụng trên đó? Nếu câu trả lời là “vài nghìn”, thì đó là dấu hiệu sớm của sự chậm trễ. Đừng nhìn TVL, nhìn vào số giao dịch hàng ngày và phí thu được. Đó là thước đo thực tế. Và nếu con số đó không tăng gấp đôi mỗi quý, bạn đang đầu tư vào kỳ vọng, không phải giá trị.
Goldman Sachs vừa gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh. Liệu blockchain có lặp lại vết xe đổ của AI? Câu trả lời nằm ở cách chúng ta đối phó với giả định. Tôi đã thấy quá nhiều dự án xây trên cát. Lần này, hãy xây trên đá.